Không khí lạnh lẽo ập đến, thời gian trôi nhanh đến cuối năm.
Thường vào lúc này, Tống Giai Hòa vẫn luôn mặc ba lớp trong ba lớp ngoài, bọc mình trong chiếc áo khoác thật dày, khăn quàng cổ, mũ và găng tay đương nhiên cũng không thể thiếu.
Cô rất sợ lạnh, nhất là lúc ba “chín” mùa đông [1], gió lạnh nhè nhẹ thổi vào từ những khe nứt trên cửa sổ làm cô sắp rời giường lại lập tức trốn vào trong chăn.
[1] Cái này để giải thích theo baidu thì hơi dài nên mình giải thích theo cách hiểu của mình nhé! Vào mùa đông bên TQ á, chín ngày đầu sẽ được gọi là một “chín”, chín ngày tiếp được gọi là hai “chín”, và chín ngày tiếp sẽ gọi là ba “chín”. Đây là khoảng thời gian lạnh nhất. Khi nào đến chín “chín” thì sẽ hết mùa Đông.
Mẹ Tống lúc nào cũng trêu cô: “Nhìn thì béo đấy, thật ra đống thịt này chẳng làm được trò trống gì.”
Những ngày sau đó ngày càng tệ hơn, làm những món ăn có lượng calo cao như thịt kho tàu, dần dà, cân nặng không giảm mà lại còn tăng đã trở thành chuyện thường mỗi mùa đông.
Nhưng mà năm nay, hình như hơi khác.
Sáng sớm, Tống Giai Hòa không những không ngủ nướng, mà còn dậy sớm hơn thường ngày. Lúc mẹ Tống chưa chuẩn bị bữa sáng thì đi ra ngoài, nửa tiếng sau quay về, gương mặt lúc nào cũng đỏ bừng.
Mỗi lần mẹ Tống hỏi cô ra ngoài làm gì, Tống Giai Hòa vẫn luôn không nói.
Đến tận hôm nay, mẹ Tống đi theo cô ra ngoài tìm tòi, cuối cùng mới biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/strawberry-vi-mua-he/481990/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.