Cô nghĩ, cô lại nói sai nữa rồi.
Tống Giai Hòa buồn bực lăn qua lăn lại trên giường, lấy chăn quấn mình lại, bọc như cái bánh chưng rồi buồn bực một lúc, qua vài phút sau, lại xốc chăn lên.
Cô bò xuống giường, đứng trước gương, tỉ mỉ đánh giá bản thân.
Thật ra ngũ quan của cô cũng xem như xinh đẹp, xinh xắn thanh tú, chỉ là bị che giấu bởi hai má phúng phính chính giữa nên trông có vẻ không được hài hòa cho lắm.
Nhìn xuống dưới, cằm nọng, eo thùng phuy, cùng với đôi chân bị quần dài che khuất.
Tống Giai Hòa nhìn kỹ bản thân từ trên xuống dưới một lượt, sau đó thở một hơi dài, quay lại giường.
“Tôi cảm thấy chuyện này, cậu vẫn nên thương lượng với chú đi rồi hãy quyết định.”
Đây là câu trả lời phù hợp nhất với lập trường của cô, Tống Giai Hòa cũng không hối hận, dù sau khi nói xong, ánh sáng trong mắt Thẩm Vị thoáng chốc ảm đạm.
Nhưng đây là câu duy nhất mà trước mắt cô có thể nói ra được, đáp án tốt nhất.
———
Trận đấu bóng rổ khối 10 được tổ chức sau ngày lễ Quốc khánh.
Mấy tuần nay, Thẩm Vị phá lệ không trốn học, thành thật ở trong trường học, đi đi về về với Tống Giai Hòa. Vốn tưởng anh sẽ giống như lúc trước, ở trường tích chữ như vàng, nói chuyện với cô không quá ba câu.
Nhưng mấy ngày nay ngồi cạnh nhau, Tống Giai Hòa phát hiện anh không những không ít nói mà còn nói nhiều hơn.
Ví dụ như lúc trước đi học…
Thẩm Vị chơi game nói: “Cậu giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/strawberry-vi-mua-he/481989/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.