Tô Kiến không dám ở trong phòng quá lâu, lập tức thổi tắt ngọn nến và nhảy từ cửa sổ ra ngoài.
Đêm khuya gió lớn, chỉ nghe thấy vài tiếng chim kêu. Nàng không quen thuộc Hàn phủ, sờ soạng khắp nơi để tìm đường. Cuối cùng cũng tìm được một cánh cửa khép hờ, không suy nghĩ gì, lập tức lặng lẽ đi vào.
“Là ai?” Chủ nhân trong căn phòng cũng không nhìn rõ. Tô Kiến nhanh chóng phát hiện nàng không trốn được nữa.
“Ra đây.”
Giọng nói đó có chút quen thuộc, hai chân bị che khuất của nàng dần cong lên. Cùng lúc đó, ngọn nến trong phòng sáng lên, nàng biết không trốn được nữa rồi.
Người đến càng ngày càng gần, mang theo tiếng ho nhẹ. Vạt áo khẽ lung lay, Hàn Dục quay đầu, lập tức phát hiện ra nàng.
Ánh nến đỏ rực ngày càng đến gần, mang theo giọng nói khàn khàn đặc thù của hắn, lộ ra vẻ yên tâm:” Đêm hôm khuya khoắt, sao lại trốn ở đây?”
Tô Kiến giơ tay vén tóc bên mặt phải xuống, che khuất gương mặt, vừa nói một chữ “Ta…” thì cửa lập tức vang lên âm thanh gõ cửa dồn dập.
“Đại thiếu gia.” Giọng nói của người hầu ngoài cửa vang lên: “Đại phu nhân bị mất bảo vật, ra lệnh cho chúng ta đến lục soát từng phòng. Mong thiếu gia cho phép.”
Nàng khẩn trương nắm lấy vạt áo của hắn, không chịu buông tay. Dù biết là vô dụng, vẫn cố gắng lắc đầu, dùng khẩu hình giải thích: “Không phải ta.”
Hàn Dục nhìn nàng, trên mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ. Sau một lúc, ánh mắt của hắn vẫn không thay đổi, chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/strawberry-vi-mua-he/481983/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.