Tô Kiến xuyên không rồi.
“Cách để trở về là cần phải tìm được người yêu vì ngươi mà rơi nước mắt.” Bên trong bóng tối, âm thanh từ xa đến gần, lập tức tan rã trong đầu.
Khi tỉnh dậy ở phòng chứa củi, vết sẹo kia đã có trên mặt. Nàng chống lên sàn nhà gồ ghề đứng dậy, cả người như mới lăn lộn trong bùn đất, góc áo rách nát đến không nỡ nhìn, khắp nơi ngập tràn mùi cháy.
“Két…” Cánh cửa bị đẩy vào trong, một cô nương ước chừng trạc tuổi nàng thò đầu vào, dường như sợ đánh thức người khác: “Đại thiếu gia vừa mới dậy, gọi cô qua đó hầu hạ.”
Nàng đờ đẫn hồi lâu, véo chân một cái để chắc rằng ông trời không phải đang đùa với mình, sau đó mở miệng: “Tới liền.” Giọng nói khàn khàn khó hiểu, không mang theo chút tức giận nào.
Tô Kiến đến vạc nước để rửa mặt, lúc chạm vào vết sẹo kia, nàng đưa mắt nhìn vài lần, đúng là giống đóa hoa mai nở không thành thật đấy.
Mặt nước tĩnh lặng bị phá vỡ, nổi lên vài gợn sóng nhỏ.
Nàng nghe ngóng sơ lược một vòng mới đại khái hiểu rõ được. Đây là Hàn phủ, là gia đình thân thích của Tể tướng đương triều Triệu Kỷ Lâm. Năm xưa vì muốn leo lên vị trí quyền lực to lớn, Hàn phụ đã gả đứa con gái mà mình yêu quý nhất cho cháu họ của Triệu tướng, rồi vẫn phải nhờ vả người khác xây dựng hàng vạn con đường mới tìm được đường lối. Hàn cô nương cũng vô cùng ngoan ngoãn, từ khi qua nhà chồng cũng chưa từng phạm phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/strawberry-vi-mua-he/481982/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.