Sau ngày hôm đó, Tô Kiến chuyển từ phòng giặt y phục sang phòng của Hàn Dục. Có người nói nàng bay lên cành cao thành phượng hoàng, chỉ vì đỡ một kiếm cho thiếu gia mà lại được nhiều đến vậy, vì thế ai ai cũng đều tranh nhau đợi đến lúc thiếu gia gặp nạn thì có thể chắn trước mặt hắn.
Chỉ có bản thân Tô Kiến biết nàng khó chịu nhường nào, thanh kiếm đó đâm vào ngực trái khoảng ba tấc. Và đó cũng là kết quả của việc dũng cảm quên mình ngày đó, nàng có khả năng bị tên thích khách một kiếm đâm chết.
Vì để dưỡng thương, Hàn Dục để nàng nghỉ ngơi nửa tháng, gân cốt đều mềm nhũn hết rồi.
Thật không dễ gì, Tô Kiến có ý định hầu hạ hắn thay y phục. Hàn Dục nhìn thấy nàng đến gần, lập tức bảo nàng đi xuống: “Sao lại không ngoan ngoãn nằm trên giường?”
“Ta không sao.” Nàng bị ép buộc ngồi xuống ghế.
“Thân thể thế nào không phải ngươi nói là được.” Hàn Dục đặt bàn tay lạnh băng của nàng vào ngực, làm cho Tô Kiến khẽ run: “Chiều này ta sẽ mời Trương đại phu qua đây nhìn thử xem.”
Một tháng nay, hắn vẫn luôn quan tâm chăm sóc cho nàng, đôi khi Tô Kiến có ảo giác trong ánh mắt ấy có sự quan tâm, có phải có tình yêu ẩn giấu trong đó hay không.
Nếu có, vậy rốt cuộc nàng nên làm thế nào.
Cứ như vậy, nàng công khai ăn vạ bên cạnh hắn hơn nửa tháng. Mấy ngày nay, trong phủ luôn lan truyền việc phu nhân đang bàn hôn sự cho đại thiếu gia. Những lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/strawberry-vi-mua-he/481984/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.