15,
Không lâu sau, Tần Chiêu nghe được chuyện này, hẹn gặp mặt Tô Thanh Thanh.
Có lẽ là anh ta dùng lời nói quá nghiêm túc, nên Tô Thanh Thanh dường như bỏ cuộc và không đến tìm tôi nữa.
Tần Chiêu đến tìm tôi tranh công, nếu như anh ta có cái đuôi, nó đã vẫy liên tục.
“A Yên, chúng ta có thể giống như trong tiểu thuyết truy thuê hỏa táng tràng không?”
Anh ta cười ngây ngô, nhìn tôi: “Mặc kệ khó khăn như thế nào, cuối cùng vẫn là gương vỡ lại lành.”
Tôi lạnh lùng nói: “Cuộc sống này không phải tiểu thuyết, sai chính là sai. Huống hồ trong cuộc đời tôi, anh cũng không phải nam chính.”
Ý cười trên mặt Tần Chiêu nhạt đi.
“Rốt cuộc người kia là ai? Anh không thể so được với anh ta sao?”
Tôi nhìn xuống chân anh ta, trong lòng cảm thấy đau xót.
“Đúng vậy.”
“A Yên.”
Tiếng xe lăn của Tô Cẩn Nhiên đến gần.
Dạo này, có một đứa bé nói với tôi rằng có một anh ngồi xe lăn suốt ngày ở dưới gốc cây, nhưng chưa từng bước vào một lần.
Tôi đoán, anh rất khó xử khi ở giữa em gái ruột và em gái nuôi.
Tô Cẩn Nhiên luôn là người tốt bụng như vậy.
Trước đây, ở Tô gia, mọi người đều chỉ để ý đến Tô Thanh Thanh.
Chỉ có anh ấy vẫn như cũ, thậm chí vì để bù đắp cho tôi, anh ấy còn đối xử với tôi tốt hơn cả Tô Thanh Thanh.
Chính vì quá tốt nên tôi đã dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-the-than/2715984/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.