Sáng sớm tỉnh lại, vẫn chỉ có một mình.
Rất lâu trước đây, cô đã sớm chỉ còn một mình.
Thức dậy, chuyện đầu tiên chính là kéo lê thân thế đau nhức của mình, mở ngăn kéo ra, lấy một viên thuốc cùng cốc nước ấm nuốt vào.
Từ sau khi hai đứa bé kia ra đời, mỗi lần qua đêm cùng Dạ Tiêu cô đều phải uống thuốc tránh thai.
Hai đứa trẻ kia tồn tại chính là một loại sai lầm, cho nên cô không cho phép sai lầm đó xuất hiện lần thứ hai.
Nhờ vào mấy viên thuốc này mà mấy năm nay bụng cô không có chút động tĩnh nào. Cũng thật may, bao năm qua Dạ Tiêu cũng chưa từng truy cứu.
“Cốc..cốc…” tiếng gõ cửa cung kính, lễ độ.
“Vào đi.” Cô nhàn nhạt cất lời.
Mỗi ngày, khi hai đứa ăn điểm tâm sáng xong đều sẽ tới gõ cửa phòng cô nói lời tạm biệt.
Cánh cửa bị đẩy ra một cách rất cẩn trọng, hai đứa bé vẫn đứng trước cửa không dám bước vào phòng.
“Mẹ, con cùng Hiên Hiên tới nhà trẻ đây, tạm biệt mẹ.” Cách Cách dẫn theo Hiên Hiên rất lễ phép khom người chào.
“Đi đi.” Cô nhàn nhạt đuổi, thậm chí ngay cả cái nhìn thẳng hai con cũng không có.
“Vâng.” Hai đứa bé đóng cửa phòng lại giúp mẹ, mặc dù đã sớm quen với dáng vẻ lãnh đạm của mẹ nhưng chung quy lại chúng vẫn là trẻ con, không tránh khỏi cảm giác thất vọng.
Nhưng cái cảm giác thất vọng ấy cũng không tồn tại bao lâu.
Rất nhanh, căn phòng cách vách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708203/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.