Trong phòng cô có một phòng khách và một thư phòng, đố là không gian riêng tư của cô, Dạ Tiêu tôn trọng nên không tùy ý tới bao giờ.
Trước khi kết hôn, đây là phòng của Dạ Tiêu.
Cô không thể ở lại phòng của Kiều Thạch vì nó đã sớm bị khóa lại, đó là yêu cầu duy nhất của Dạ Tiêu.
ở lâu, cô cũng dần dần quen với tone màu sắc lạnh của căn phòng, không gian có thể làm cho lòng người bình tĩnh.
Thư phòng được cô đổi thành phòng làm việc chuyên dụng, khi tâm tình không được tốt, công việc của cô có thể giúp tạm thời lấp đầy trái tim trống rỗng.
“Tiểu Linh, mẹ có thể vào không?” Mẹ Kiều thận trọng hỏi nhỏ.
“Vâng” đáp một tiếng dửng dưng, cô lại tiếp tục công việc phác họa đang dở tay.
Những bức manga sinh động đang dần hiện trên khố giấy vẽ trắng tinh.
Từ nhỏ, cô chỉ thích vẽ còn việc học thì lại không mấy chú tâm.
…
“Chờ em thi đậu Stanford Business, chúng ta sẽ…tèn ten ten… kết hôn!” thành tích ở trường thì rất đáng ca tụng, nhưng mà khả năng uy hiếp của anh thì chỉ có đến đấy.
Stanford Business? Cô thi bao lâu rồi? hai năm! Mỗi lần đều không trúng tuyển, mãi cô không có cách nào trở thành học muội của anh.
…
Trên tờ giấy vẽ màu trắng, có một đứa bé trai đáng yêu chắp tay sau ót cười ngây ngốc, đứng bên cạnh là một tiểu yêu tinh mắt đỏ ngầu.
“Tại sao lại khi dễ em như thế hả? tại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708205/quyen-1-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.