“Đừng động, để anh ôm một chút.” Dạ Tiêu nhẹ nhàng ôm lấy cô, đôi tay nhu hòa lau đi những giọt mồ hôi lạnh trên trán.
Từng động tác dịu dàng của anh giống như đang nâng niu món bảo vật trân quý nhất trong ngực.
…
Cơ thể cô càng cứng, tựa như một con búp bê vô tri mặc anh ôm.
Dạ Tiêu không phải một người đàn ông ôn nhu, anh có thể lầm lỳ im lặng cả mười ngày không cần nói một câu, càng không nói đến việc mở lời dỗ ngon dỗ ngọt. Nhưng, mỗi lần hoan ái qua đi, cô rất sợ phải đối diện với bộ dạng dịu dàng này của anh.
Kiều Thạch chết rồi, lòng cô cũng bị nhốt trong ngục tù tối tăm không chút ánh sáng… nhưng cũng không đồng nghĩa với việc cô đã đánh mất tất cả mọi tri giác, chỉ cần hở ra một chút lại cảm thấy mỗi giờ mỗi khắc bên cô anh có biết bao nhiêu ôn nhu…
“Đừng như vậy, Dạ Tiêu.” Quay mặt đi chỗ khác, cô lãnh đạm nói.
Không tức giận, cũng không muốn tiếp tục dày vò cơ thể cô lần nữa, đối với cô, anh luôn vô cùng kiên nhẫn.
“Anh đè như vậy rất nặng.” cô lạnh lùng nhắc nhở, anh nên đứng dậy rồi.
Thật ra mỗi lần nằm trên người cô, anh luôn phải dồn nửa trọng lượng cơ thể vào hai tay chống đỡ bên người, cho nên cô không phải chịu sức nặng lớn như cô nói, chỉ là những hành động thân mật của cơ thể này, cô không muốn kéo dài.
Lòng tự trọng của Dạ Tiêu luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708202/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.