Khi anh vừa bức vào phòng, cô đã tỉnh. Từ khi anh trở thành chồng của cô, cô đã không còn cách nào coi anh như ‘anh Dạ Tiêu’ của trước kia nữa. Nơi nào có anh, cô lại thấy bức bối, mỗi ngày, mỗi phút, kể cả không nói lời nào cũng vẫn khiến cô khó chịu đến nỗi không thở nổi.
Cho nên, nếu có thể, cô tình nguyện giả vờ ngủ trước mặt anh mãi mãi.
…
Dòng nước lạnh lẽo theo vòi hoa sen tinh xảo xối xuống.
Tháng một của nước Mỹ, thời tiết đang rất lạnh, bên ngoài báo tuyết, tuyết đọng cao tới 5 tấc Anh.
Nước lạnh, chảy xuống người, cảm giác vô cùng lạnh lẽo.
Nhưng, thứ khiến anh ớn lạnh hơn lại chính là thái độ của cô.
Một tiếng gọi “Kiểu… anh về rồi…” kia, rõ ràng là cố ý.
Thời điểm anh tới gần, cô đã tỉnh.
Bốn tuổi lăn lộn học võ, sao anh lại không phân biệt được sự biến hóa trong hơi thở của người khác chứ.
Không vạch trần, vì đơn giản thấy không cần thiết mà thôi.
Dưới dòng nước lạnh, anh nhớ đến lần đầu tiên ba người họ gặp nhau.
Thật ra thì, đó là lần đầu tiên anh không chậm hơn Kiều Thạch bước nào cả. thật ra thì…anh là người đầu tiên gặp Kiều Linh.
Đó là năm anh tám tuổi, Kiều Linh năm tuổi.
Bước xuống từ con xe Lincoln, một mình anh kéo theo hành lý đơn giản.
Cuộc sống vốn không có thứ gì phức tạp, cho nên, ngay cả khi dọn nhà, túi hành lý của anh cũng rất ít.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708200/quyen-1-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.