So với Kiều Thạch, Dạ Tiêu là người luôn luôn tới muộn một bước
Kiều Thạch được sinh ra sau bao tháng ngày chan chứa hi vọng chờ mong, Tề Kiều Thạch… ngay cả cái tên cũng là do hai vợ chồng đêm đêm nằm kề vai nhau thảo luận, bàn bạc, tinh điêu ngọc chước mà thành. Khi đó, kĩ thuật siêu âm không được tiên tiến như bây giờ, cho nên, đến tận lúc sinh, mọi người vẫn chỉ nghĩ rằng có mỗi Kiều Thạch, không nghĩ tới còn có một cậu nhóc nữa.
Kiều Thạch mang theo ngàn vạn cưng chiều, quá trình sinh nở cực kì suôn sẻ. đến nỗi, mẹ còn có thể chống người ngồi dậy tràn đầy phấn khởi cùng chồng ngắm nhìn, vuốt ve khuôn mặt của hoàng tử nhỏ vừa chào đời.
Nhưng mà…
Thì ra vẫn còn một đứa bé nữa cứng đầu không chịu ngoan ngoãn ra ngoài.
Thế nên, người mẹ bị rong huyết…
…
Sau hơn mười hai tiếng, đứa em kia cũng ra đời.
Tử thần cũng cùng lúc mang mẹ của họ đi mất.
Tận một tuần sau, người em trai kia mới có tên.
Dạ Tiêu…
Đơn giản là để đưa tang cái ngày hôm đó, dạ sắc thấm lương, tiêu thanh tiêu điều.
…
Không giống như lời Lôi nói, tại vì Dạ Tiêu cảm thấy, cuộc đời này cũng không thiếu nợ anh nhiều lắm.
Ít nhất, hiện tại, anh đang có rất nhiều.
Ở công ty bận rộn một ngày, tối về đến nhà vô cùng mệt mỏi, thế nhưng, anh vẫn không nhịn được đi tới căn phòng phía bên phải, nhẹ nhàng xoay nắm cửa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708199/quyen-1-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.