Năm năm sau lễ cưới
New York – Mỹ.
Kho hàng tối tăm, mặt đất ẩm ướt, ngay cả không khí cũng phát ra mùi ẩm mốc khó ngửi.
Một người đàn ông cao lớn lạnh lùng đứng trước một đôi trai gái người da trắng trước mặt.
Khuôn mặt người đàn ông từ đầu tới cuối đều không chút cảm xúc, nhưng lại khiến đôi nam ngữ ngồi dưới sàn sợ hãi, run rẩy không ngừng.
Bên cạnh người đàn ông là một người phụ nữ tóc nâu xinh đẹp, người mặc bộ đồ bó, chân đi đôi bốt đều màu đen, dáng người tinh tế quyến rũ một cách quỷ mị.
“Dạ Tiêu, súng.” Người con gái tóc nâu xinh đẹp có khuôn mặt lạnh lùng, giọng nói lưu loát, gãy gọn.
Người đàn ông nhận lấy khẩu súng đen ngòm, từ trong túi quần tây lấy ra một chiếc khăn sạch, mặt không biến sắc từ từ lau sạch báng súng.
“Ông chủ Tiêu, tha mạng, xin hãy tha mạng cho tôi! Van xin anh!” người đàn ông da trắng khóc rống, bò đến trước mặt, ôm lấy chân người đàn ông cầu khẩn.
Người trên giang hồ đều biết, Dạ Tiêu cầm súng, nhất định sẽ có kẻ đổ máu.
“Biết tại sao tôi lại muốn giết cậu không?” giọng nam ám trầm, phảng phất như lời vẫy gọi từ chốn địa ngục.
Dạ Tiêu không thích tán dóc! Bình thường nếu anh cất giọng hỏi người ta thì có thể nắm chắc được kết cục rồi.
“Tôi không nên phản bội Long Môn…ông chủ Tiêu, tôi đúng là kẻ ngu muội! tôi sẽ lập tức hoàn trả lại số tiền kia! Ông chủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-luyen/2708198/quyen-1-chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.