Tác giả: Lũy Niên
Gần vào giữa tháng mười một, cuối cùng thì căn nhà của hai người cũng đã được hoàn thành. Nhìn tấm biển to đùng được treo giữa cửa chính, bên trên bốn chữ "Hoài An Biệt Viện" được chạm khắc tinh xảo. Trần Ninh Hoài nắm lấy tay Dương An nói:
"Hôm nay chúng ta có thể dọn vào bên trong ở được rồi."
Dương An nắm chặt lấy tay y, gật đầu.
Ba tháng trôi qua để lại cho bọn họ một căn nhà hoàn chỉnh.
"Bên phía xưởng cũng đã làm xong, An An bên trong nhà của chúng ta vẫn còn trống rất nhiều chỗ. Em có muốn làm gì không?" Trần Ninh Hoài kéo Dương An đi vào bên trong nhà, hai người cũng nhau đi lên cây cầu lớn đủ để cho hai chiếc xe ngựa song song cùng đi ở chính giữa hồ.
"Mấy ngày trước, A Tĩnh hỏi ta có muốn mở muốn mở rộng tiệm vải hiện tại hay không." Dương An nhớ lại chuyện ngày hôm trước, nhẹ giọng kể lại cho hắn nghe.
"Hiện tại vẫn chưa đến thời điểm thu hoạch cá cơm để làm mắm, cách thời gian bận rộn cũng còn rất lâu. Nếu An An muốn tôi cùng em làm." Trần Ninh Hoài đặt tay của y vào trong túi áo. Trời đã vào đông, tay của Dương An càng thêm lạnh, ủ sao cũng không thể ấm lên.
"Thật chứ?" Dương An dừng chân lại, ngước mắt nhìn y. Trong ánh mắt ấy tràn ngập sự mong chờ.
"Ừm, chờ mấy ngày nữa khi nhà đã ổn. Tôi cùng em lên huyện, chúng ta cùng tìm cửa hàng lớn hơn." Trần Ninh Hoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451813/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.