Tác giả: Lũy Niên
Đợi Trần Ninh Hoài thu xếp xong công việc ở bên này cùng Đặng Phong kêu đám người làm kiểm kê đủ số lượng rồi ra quay về tiệm gỗ, lại để người hầu bọn y mang theo ở lại đây trông đồ đạc.
Rồi hai người dẫn Đặng Phong cùng Dương Tĩnh đi về phía căn nhà trúc. Bốn người đi trên đường ngẫu nhiên bắt gặp được những ánh mắt tò mò từ phía thôn dân.
Ánh mắt của mọi người chủ yếu nhìn về phía Dương Tĩnh cùng Đặng Phong, hai người đều tuấn tú bất phàm, hơn nữa khuôn mặt của Dương Tĩnh vô cùng tinh xảo, có thể ví như đẹp tựa Phan An nên đương nhiên càng thu hút ánh nhìn của mọi người. Quần áo trên người sang trọng, quý phái. Khí chất trên người càng không phải người làm nông có được.
Đặng Phong nhìn những người dân người thì dọn sạch cỏ, người thì san bằng mặt ruộng, y tò mò quay sang hỏi Dương Tĩnh: "Phu nhân, bọn họ làm vậy để làm gì?" Bản thân y ngày trước lớn lên ở kinh thành phồn hoa. Hơn nữa trong nhà giàu có, từ cha nương đến các thúc bá trong nhà không giàu thì cũng quý, trong nhà lại nuôi nhiều kẻ hầu người hạ. Cho dù sau này đến đây làm ăn cũng chỉ ở trên trấn, trên huyện, nhưng cho đến bây giờ y vẫn chưa từng nhìn thấy mọi người làm những thứ này.
Dương Tĩnh nhìn theo ánh mắt của y: "Dọn dẹp để cấy lúa."
Đặng Phong gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Không biết y nghĩ đến cái gì lại nhìn về phía hắn hỏi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-toi-co-mot-song-nhi-lam-phu-lang/3451812/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.