Thái Tử Phi hít sâu một hơi.
Từ ngày đầu tiên gả cho Thái Tử thì nàng ta đã biết Thái Tử rất giống đương kim thánh thượng, yêu thích cái đẹp.
Nhưng tiện nô trước mặt này cả người toàn là máu, không hề có chút nhan sắc nào, nàng ta không rõ tại sao Thái Tử lại làm như vậy.
Thôi vậy, nếu không có tiện nô này thì cũng sẽ có nữ tử khác, nàng ta cũng lười quản nhiều.
Thái Tử Phi phất tay áo rời đi.
Thái Tử đỡ Tạ Phinh dậy: “Cánh tay ngươi bị thương, mau nằm xuống để thái y trị thương cho ngươi.”
Tạ Phinh ra vẻ thấp thỏm lo âu: “Không, nô tỳ có tội, tội đáng c.h.ế.t vạn lần, xin Thái Tử điện hạ...”
“Ngươi là ân nhân cứu mạng của cô.” Thái Tử ấn nàng ta lên giường: “Ngươi tên là gì?”
“Nô tỳ tên Linh Lung.”
Tạ Phinh rũ mi, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Linh Lung chính là hảo bằng hữu đầu tiên nàng ta kết giao lúc mới tới hoàng lăng, là Linh Lung nói cho nàng ta biết có thể đến tìm lão thái phi trợ giúp nên nàng ta mới tìm được nơi trú thân.
Hơn một năm trước người của hoàng lăng đã bắt được một con hổ, chăn nuôi hổ đã trở thành công việc của Linh Lung.
Nàng ta thường xuyên đi tìm Linh Lung nên biết rõ bản tính của lão hổ kia, cũng biết lão hổ sợ cái gì, còn biết Linh Lung đặt chìa khóa lồ ng sắt ở đâu.
Đêm đó, khi Linh Lung đang ngủ say thì đã bị nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581654/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.