Phu thê hai người đi ra sân, nhìn thấy tiểu gia hỏa Sở Hoằng Du đang ngáp ngắn ngáp dài, tay cầm trường mâu khoa tay múa chân.
“Mẫu thân, phụ vương, hai người dậy rồi.” Tiểu gia hỏa nhìn thấy bọn họ thì lập tức phấn chấn tinh thần: “Con đã luyện được một khắc rồi.”
Vân Sơ khụ khụ.
Nếu không phải bị Sở Dực quấn lấy thì nàng cũng không muộn mất một khắc này.
Nàng trừng mắt nhìn nam nhân bên cạnh: “Chàng dạy hài tử dùng trường mâu, ta đi luyện kiếm.”
Sở Dực cảm thấy tiểu tử này rất dư thừa.
Vốn dĩ có thể cùng Vân Sơ luyện kiếm, bây giờ lại phải cầm lấy thanh trường mâu.
Luyện khoảng nửa canh giờ thì Sở Dực phải đ thượng triều, Du ca nhi cũng phải đến Quốc Tử Giám, phụ tử hai người cùng ra cửa.
Vân Sơ rửa mặt chải đầu, thay xiêm y rồi gọi Trường Sinh dậy.
Hai ngày này nàng đang tìm kiếm tiên sinh dạy học, bởi vì Trường Sinh nhát gan nên nàng muốn tìm một tiên sinh ôn hòa, không cần quá uyên bác, chỉ cần dịu dàng kiên nhẫn là đủ, tốt nhất là tìm được một nữ tiên sinh.
Nhưng cũng không vội, cứ chậm rãi tìm.
Trường Sinh thức dậy ăn sáng cùng Vân Sơ rồi ngoan ngoãn ngồi vẽ tranh.
Lúc này, Thính Tuyết đã đưa đám nha hoàn bà tử tới chủ viện.
Đây là lần đầu tiên Vân Sơ gọi tất cả mọi người tới đây kể từ khi gả vào vương phủ, đám bà tử này đều rõ nàng muốn làm gì.
Vân Sơ ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581655/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.