Lúc trước Ngô Vân đã đưa nàng một lần, lúc đó nàng đã từ chối.
Không ngờ bây giờ lại bằng một phương thức khác mà xuất hiện trước mặt nàng.
Nàng lui về phía sau một bước, né tránh bàn tay của Ân phi: “Đa tạ mẫu phi, nhưng con đã có hài tử rồi, chính là Du ca nhi cùng Trường Sinh.”
“Nữ nhân nào cũng muốn có hài tử thân sinh của mình, đây là quyền lợi của nữ nhân chúng ta.” Ân phi kéo tay nàng: “Ta tốn năm ngàn lượng mới mua được đó, đừng cô phụ lòng tốt của ta, ăn nó.”
“Năm ngàn lượng!” Công chúa Khánh Hoa kinh hô: “Ta biết tại sao Ngô đại phu không chịu gặp ta rồi, bởi vì ta chưa đưa bạc, ta đã hiểu rồi.”
Vân Sơ cầm viên thuốc nho nhỏ, nghiêm mặt nói: “Du ca nhi cùng Trường Sinh chính là hài tử thân sinh của con, đời này con có bọn nó là đủ rồi.”
Ân phi đã nhìn ra Vân Sơ không phải đang nói dối mà thật lòng nghĩ như vậy, thật sự xem hai đứa nhỏ như hài tử thân sinh của mình.
“Vậy ngươi nói chuyện phải giữ lời.” Công chúa Khánh Hoa mở miệng: “Nếu sau này ngươi mang thai thì sao?”
Ăn thần dược này xong thì trong vòng ba tháng sẽ mang thai, nhưng nếu không uống thuốc thì một nữ tử bình thường trong vòng ba bốn năm cũng sẽ mang thai.
“Nếu có thì đó là duyên phận.” Vân Sơ nhướng mắt: “Nếu hài tử đã lựa chọn người mẫu thân này thì ta cũng không bỏ rơi nó.”
Ánh mắt Ân phi nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581644/chuong-333.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.