“Mẫu thân, con không muốn ở sân viện riêng, một chút cũng không muốn.” Tiểu gia hỏa dựa sát vào Vân Sơ nói: “Con mới năm tuổi, vẫn là một hài tử, ở một mình sẽ sợ, con muốn ngủ cùng nương.”
Sở Trường Sinh gật đầu: “Hôm nay... con và ca ca, ngủ, ngủ ở chỗ này.”
Hai mắt Sở Dực tối đen, đang muốn mở miệng nói chuyện thì Vân Sơ đã ôm hai đứa nhỏ nói: “Được thôi, đêm nay hai đứa ngủ với nương.”
“Ta thì sao?” Sở Dực đen mặt hỏi: “Ta ngủ ở đâu?”
“Ai da phụ vương, ngài ngủ ở đâu cũng được mà.” Sở Hoằng Du nghiêng đầu nói: “Nếu thật sự không có chỗ ngủ thì đến viện tử của con đi, Trịnh ma ma nói sân viện của con ở Quan Tinh Các.”
Sở Dực: “...”
Vân Sơ không khỏi bật cười.
Thính Tuyết và Thính Phong cùng hầu hạ Vân Sơ trang điểm thỏa đáng.
Hai người ôm theo hai đứa nhỏ vào cùng tạ ơn.
Xe ngựa nhanh chóng tới cửa hoàng cung, Ân phi đã cố ý sắp xếp cỗ kiệu, hai đứa nhỏ được đưa lên kiệu, đầu tiên sẽ phải tới Khôn Ninh Cung tạ ơn.
Hoàng Hậu lộ vẻ tươi cười ôn hòa, uống cạn ly trà Vân Sơ dâng lên rồi ban thưởng theo quy củ.
“Đa tạ Hoàng Hậu nương nương.”
Vân Sơ hành lễ nhận thưởng, sau đó lấy một đôi giày trong tay nha hoàn đặt vào tay Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu nhìn nhìn, tỏ vẻ rất thích.
Đây cũng chỉ là thủ tục thông thường, hai bên cũng xem như có một buổi trò chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581643/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.