Rời khỏi vương phủ, Giang di nương đi ngang qua cửa hàng bán đồ thêu, nhờ đại thẩm quen biết chăm sóc hài tử, dặn dò Từ Thích vài câu rồi một mình đi tới Tạ gia.
Nguyên thị đang ôm Tạ Thế Khang đút cháo bột hồ cho nó, nghe thấy tiếng đập cửa thì vội vàng bước ra mở, nhìn thấy Giang di nương, bà ta vô cùng sửng sốt: “Sao ngươi lại quay về đây?”
Giang di nương rảo bước bước qua bậc cửa rồi mới nói: “Đại thiếu gia có ở nhà không?”
“Có.” Nguyên thị nói: “Nó không thoải mái, đang nghỉ ngơi trong phòng.”
“Phiền thái thái đi vào thông báo với đại thiếu gia, hắn ta xâm nhập nhà dân cướp đi của ta một trăm lượng bạc, nếu hắn ta không trả lại thì ta sẽ đi báo quan.” Giang di nương nói một hơi: “Vương phi nói đây là hành vi của cường đạo, cùng một dạng với thổ phỉ, một khi bị định tội thì sẽ bị phán lưu đày.”
“Ngươi đến phủ Bình Tây Vương?”
Thanh âm của Tạ Thế An từ xa vọng tới, sắc mặt hắn ta vô cùng âm u.
Giang di nương sợ tới vô thức lui về phía sau, nàng ấy nghĩ tới nữ nhi, biết bản thân không thể lui nên lại cố gắng bước lên trước một bước: “Vương phi nói ta nên cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi không trả bạc thì Vương phi sẽ làm chủ cho ta.”
Nguyên thị vội vàng nói: “An ca nhi, sao con lại làm chuyện như vậy, con hồ đồ quá...”
Tạ Thế An không để ý tới Nguyên thị, chỉ nhìn chằm chằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581645/chuong-334.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.