Vân tam thẩm lập tức bất mãn, bà ta khó tin nói: “Này tứ thẩm, lợi nhuận một năm của cửa hàng trà nhỏ xíu nhà thẩm còn chưa tới trăm lượng bạc, lợi nhuận của trà trang Vân gia một năm phải hơn mười ngàn, ngươi có thể xử lý được sao?”
Vân tứ thẩm cười tủm tỉm nói: “Chẳng lẽ phải giao cho tam tẩu xử lý sao?”
Vân tam thẩm bị đáp trả.
Bà ta có một nhi tử ưu tú như Vân Nhuận nên lười để ý tới mấy chuyện làm ăn này, ngày ngày chỉ cùng mấy phu nhân cùng tầng lớp uống trà xã giao, giúp nhi tử lót đường.
Bà ta không rõ mấy chuyện kinh doanh này, hôm nay tới đây cũng chỉ để xem náo nhiệt mà thôi.
Bà ta cũng thật cạn lời với đại tẩu tử Lâm thị, lại dám giao chuyện làm ăn cho một nữ nhi đã gả ra ngoài như Vân Sơ, bây giờ Vân Sơ lại còn làm xằng làm bậy như vậy.
Vân gia nên đổi đương gia đi, nên để nhi tử của bà ta tộc trưởng...
Vân tam thẩm đứng lên: “Sơ nhi, sản nghiệp này là căn cơ của Vân gia, nếu hủy trong tay ngươi thì ngươi chính là tội nhân của Vân gia, ta sẽ không nhúng tay vào những chuyện này, đi trước đây.”
Gia nghiệp này tích lũy từ nhiều thế hệ, tất cả đều nằm trong tay chủ gia, nuôi dưỡng cả đại gia tộc to lớn này.
Nếu gia nghiệp không còn thì Vân gia cũng không còn là một gia đình nữa.
Bà ta buông chung trà rời đi.
Vân Sơ hơi híp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581588/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.