Sở Dực lập tức ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Hắn nhìn Vân Sơ chậm rãi cúi người, ngón tay trắng nõn cởi xiêm y của hắn.
Cơ bắp toàn thân hắn lập tức căng chặt, một loại cảm giác khó nói thành lời lan khắp người.
Tay chân hắn cứ như bị điện giật, không dám cử động một chút nào.
Vân Sơ cởi xiêm y của hắn, tháo băng gạc cũ trên n.g.ự.c hắn, nàng lập tức nhìn thấy miệng vết thương dữ tợn kia.
Tuy đã đóng vảy không còn chảy m.á.u nữa nhưng vẫn rất ghê người.
Nàng rắc thuốc bột lên miệng vết thương, có lẽ là bị k1ch thích nên những đường cong cơ bắp trên n.g.ự.c nam nhân bắt đầu căng chặt, mắt thường vẫn có thể nhìn ra...
“Vương gia!”
Âm thanh của Trình Tự đột nhiên vọng vào.
Vân Sơ giật cả mình, nàng nhanh chóng cầm lấy băng gạc băng kín miệng vết thương.
Nàng cũng không biết tại sao mình lại có cảm giác chột dạ như làm chuyện xấu bị người ta bắt gặp.
“Đã hai ngày rồi mà Vương gia còn cần người giúp đổi thuốc sao, thân thể Vương gia không được như xưa rồi.”
Trình Tự vừa nói xong thì gương mặt của Sở Dực lập tức biến đen.
Vân Sơ sẽ không cảm thấy thân thể của hắn quá kém cỏi, thường xuyên bị thương chứ?
Trình Tự tiếp tục nói: “Nếu thân thể Vương gia đã suy yếu như thế, vậy cứ giao Dương Hà Đông cho Đại Lý Tự thẩm vấn được không?”
Sở Dực ngồi dậy: “Thẩm vấn phạm nhân cũng chẳng phải việc nặng nhọc, chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581589/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.