Ân tần thở dài: “Tuy con làm chuyện hoang đường, vì một nữ nhân mà từ bỏ phong hào và đất phong nhưng phụ hoàng con vẫn đau lòng con, thật sự không nỡ bỏ nhi tử này. Ta và phụ hoàng con đã thương lượng, đồng ý cho con nạp người trong lòng làm trắc phi, một nữ tử nông gia không rõ lai lịch có thể trở thành kim chi ngọc điệp của hoàng gia là đã phá quy củ của tổ tông, Dực nhi, con đừng tùy hứng nữa.”
Sở Dực nhắm mắt: “Mẫu phi về đi.”
“Ngươi, ngươi thật là dầu muối không ăn!” Ân tần lại tức giận: “Cho ngươi bậc thang mà ngươi không chịu xuống, vậy thôi, ngươi cứ ở lại cái viện tử rách nát này cả đời đi!”
Bà ấy hung hăng nói mấy câu rồi phất tay áo rời đi.
Lúc đi bà ấy còn cố ý đưa người đi lục soát vài viện tử, căn bản là không thấy bóng dáng người trong lòng gì đó.
Bà ấy không khỏi chán nản, nhi tử này bảo hộ nữ tử nông gia kia thật tốt.
Vân Sơ trở lại viện tử, đang bận rộn xem sổ sách của Vân gia.
Gia nghiệp Vân gia đã tích lũy nhiều năm, nói là sản nghiệp lớn cũng không quá, tuy rằng doanh thu nhiều nhưng cũng không chịu nổi nhân khẩu dòng bên Vân gia ngày một tăng lên, số bạc để duy trì sinh hoạt cơ bản hằng tháng cũng không nhỏ, vì thế mà số bạc còn lại trong công trướng cũng không tính là nhiều.
Ví như tộc học của Vân gia, dạy hài tử đọc sách viết chữ, còn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581587/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.