Ngay sau đó, Lâm thị nhìn thấy xiêm y của Vân Sơ.
Tròng mắt của bà ấy đã sắp rớt ra ngoài: “Sao xiêm y của Sơ nhi lại ở vương phủ...”
“Đây là phòng của mẫu thân, xiêm y không ở đây thì ở đâu?” Sở Hoằng Du chớp chớp mắt: “Đúng rồi, quên nói với ngoại bà, bức tường ngăn cách nhà mới của phụ vương và nhà mới của mẫu thân đã được đả thông, sau này con và Trường Sinh muốn ở đâu thì ở!”
“Cái gì?!”
Lâm thị kinh hãi.
Bà ấy xoay người đi ra ngoài, nhìn chiếc cổng tò vò kia, bên này là nội viện của Sơ nhi, bước qua bên kia là nơi ở của Bình Tây Vương.
Ông trời ơi!
Cái này có khác gì sống chung một nhà.
Trai đơn gái chiếc... tuy có thêm hai đứa nhỏ nhưng lỡ bị người ngoài biết được thì khó mà giải thích.
Hơn nữa Bình Tây Vương còn có người trong lòng, nếu chuyện này bị làm lớn thì thật sự bất lợi cho Sơ nhi.
Lúc Lâm thị đang ngơ ngẩn thì Sở Dực ở phía bên kia đã đi tới chỗ cổng tò vò.
“Vân phu nhân.”
Hắn gật đầu chào hỏi, không hề tỏ vè là một Vương gia.
Lâm thị đè nén cơn khiếp sợ, chậm rãi nói: “Vương gia, chiếc cửa này là chủ ý của ai?”
“Là ý của ta.” Sở Dực trả lời thẳng: “Vân tiểu thư là thân nương của hai hài tử, mẫu tử bọn họ bỏ lỡ bốn năm, hai bên đều hy vọng được ở bên nhau nhiều hơn, dù có tìm lý do gì thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581580/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.