Sở Dực mất tự nhiên nghiêng người.
Sao hắn lại luôn bị phạt đánh vậy, không phải ăn đại bản thì là ăn bạt tai.
Thật sự có hơi mất mặt.
Vân Sơ ra hiệu cho Thính Tuyết. Thính Tuyết nhanh chóng mang một lọ thuốc mỡ tới.
“Vương gia có thể bôi thuốc mỡ này.” Vân Sơ đưa qua: “Chừng hai ngày là không còn dấu vết.”
Thật ra Sở Dực đã bôi thuốc ở chỗ Ân tần rồi, nhưng hắn cũng không ngại lấy thêm một lọ: “Đa tạ Vân tiểu thư.”
Hắn cẩn thận cất lọ thuốc mở, sau đó nhẹ nhàng vẫy tay.
Trình Tự lập tức xuất hiện, trong tay còn ôm một con chó, lập tức bước qua cổng tò vò đi tới trước mặt Vân Sơ.
Hắn vừa mới bước qua thì đã thấy có gì không đúng, lập tức lui về, tiếp tục đứng sau Sở Dực, khụ khụ nói: “Vương gia có lệnh, không được Vân tiểu thư cho phép, người của vương phủ không được bước qua khỏi chỗ này.”
Vân Sơ: “...”
Chẳng trách nam nhân này cứ đứng ở bên đó nói chuyện với nàng.
Trông cứ quái quái.
Nàng nghiêng người: “Vương gia, mời.”
Lúc này Sở Dực mới gật đầu bước qua cổng tò vò.
Rõ ràng cùng một mảnh đất, chung một bầu trời, cũng cách Vân Sơ cùng một khoảng cách nhưng sau khi bước qua cánh cổng này, tâm tình cũng hoàn toàn thay đổi.
Ánh mắt Vân Sơ nhìn về phía con ch.ó trong lòng Trình Tự.
Nàng thấy chú chó này có chút quen mắt.
“Có phải rất giống con ch.ó nàng gặp lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581581/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.