Những lời đồn đãi trong kinh thành nhanh chóng truyền đi, đương nhiên cũng tới tai người Vân gia.
“Trên đời này làm gì có phụ mẫu nào lay chuyển được nhi nữ, sớm muộn gì Ân tần cũng mềm lòng, hơn nữa còn sẽ đi khuyên bảo Hoàng Thượng, xin Hoàng Thượng tứ hôn.” Lâm thị thở dài: “Chờ nữ tử này vào cửa, Du ca nhi cùng Trường Sinh còn có ngày lành sao, hài tử đáng thương...”
Vân Trạch trầm mặc: “Có kế mẫu hẳn sẽ có kế phụ, dù bây giờ Bình Tây Vương để ý tới hai đứa nhỏ thế nào thì khi hắn đã có nhi tử của hắn và người trong lòng, Du ca nhi và Trường Sinh sẽ... Phải mau nghĩ cách danh chính ngôn thuận đưa hai đứa nhỏ về Vân gia nuôi dưỡng.”
Người một nhà đang nói chuyện thì hạ nhân tới báo: “Phu nhân, Bình Tây Vương cầu kiến.”
Lâm thị lập tức đứng lên: “Mới sáng sớm hắn đã gây chuyện lớn như vậy, bây giờ tới Vân gia làm chi?”
Sở Dực ở tiền viện đợi hơn một khắc thì Lâm thị cùng Vân Trạch mới đến.
Hắn lấy một tờ thiếp mời từ trong tay áo đưa qua.
Khi nhìn thấy thiếp mời này, Lâm thị đột nhiên hoảng sợ, bà ấy đã cho rằng đây là hỉ thiếp.
Nhưng lại nghĩ Bình Tây Vương và Ân tần mới tranh cãi, làm hôn sự ngay lúc này chẳng khác nào là không đặt hoàng gia vào trong mắt, hắn không có gan làm như vậy.
Sở Dực nở một nụ cười nhạt: “Ta và hài tử chính thức dọn tới ngõ Ngọc Lâm, đang chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581579/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.