Ma ma thoáng nhìn Ân tần, thấy chủ tử không phản ứng gì nên cũng ôm hai tiểu chủ tử đã ngủ say ra.
“Mẫu phi nghỉ ngơi sớm chút đi.”
Sở Dực mỗi tay ôm một hài tử, xoay người rời khỏi Trường Thu Cung.
“Ta sinh ra thứ nghiệp chướng gì đây!”
Ân tần tức giận nằm trên giường, bảo cung nữ ấn huyệt cho bà ấy, bằng không bà ấy sẽ đau đầu mất ngủ cả đêm.
“Quách ma ma, ngươi nói nếu Hoàng Thượng thật sự tứ hôn cho lão tam và nông nữ kia thì phải làm thế nào?”
Lão ma ma lắc đầu: “Một nông nữ làm sao xứng đôi với Vương gia, đến làm nha hoàn rửa chân trong vương phủ cũng là trèo cao, nhưng, Vương gia vì nàng ta mà cự hôn, chứng minh ngài ấy đã đ ộng tình, Vương gia biết Hoàng Thượng và nương nương sẽ không đồng ý nên mới lén rước người về vương phủ... Nàng kia ở bên cạnh Vương gia, ngày đêm thổi gió bên tay, lão nô lo lắng Vương gia vì người trong lòng mà làm ra chuyện đại nghịch bất đạo.”
Sắc mặt Ân tần trầm xuống.
Lão tam kháng chỉ cự hôn, tự tiện tiếp quản quân đội, c.h.é.m tâm phúc của Thái Hậu tâm phúc, ba chuyện này, có chuyện nào không phải là đại nghịch bất đạo?
Nếu hắn lại làm ra chuyện gì đó thì cũng không quá bất ngờ.
Hoàng Thượng nhẫn nhịn có giới hạn, sẽ không hết lần này tới lần khác dung túng lão tam làm bậy.
Bà ấy phải xử lý nông nữ kia.
Đêm thu lạnh lẽo.
Sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581578/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.