“Phương nam, sắp có đại loạn.” Đinh Nhất Nguyên nhìn về hướng nam, sau đó lại nhìn về phía phủ Tướng quân của Vân gia: “Đồng tiền chỉ rõ, tinh tượng có dị, quốc chi chiến thần, vì sao trung tâm bị mây đen bao phủ...”
Thế tử Bình Tân hầu nhíu mày: “Có thể nói tiếng người không?”
Đinh Nhất Nguyên chậm rãi mở miệng: “Chiến thần của nước ta là Trụ Quốc đại tướng quân, ý là Trụ Quốc đại tướng quân mất tích.”
“Nói hươu nói vượn!”
“Kẻ lừa đảo từ đâu tới, dám vọng ngôn việc của phủ Tướng quân!”
“Trụ Quốc đại tướng quân ở tiền tuyến g.i.ế.c địch, sao có thể mất tích!”
“Kẻ lừa đảo! Kẻ lừa đảo!”
Trụ Quốc đại tướng quân có uy tín rất lớn trong dân gian, không một ai tin mấy lời này của Đinh Nhất Nguyên, mọi người đều không nhịn được cơn phẫn nộ, bắt đầu ném đồ đạc lung tung về phía hắn.
Tùy tùng của thế tử Bình Tân hầu nhân lúc hỗn loạn đoạt lại túi bạc: “Yêu ngôn hoặc chúng, dám lừa dối thế tử nhà ta, xem bọn ta giáo huấn ngươi thế nào!”
Đinh Nhất Nguyên ôm đầu, bị người tay đ.ấ.m chân đá.
Nửa năm này hắn đã bị người ta đánh thành quen, biết cách làm giảm thiểu thương tích cho mình.
Những người đó phát ti3t một hồi rồi cũng tan đi.
Chuyện có người trong dân gian rao bán đồng tiền với giá cao đã tới tai rất nhiều người, hiện giờ người này nói ra những lời đại nghịch bất đạo như thế, hơn nữa thế tử Bình Tân hầu còn thêm mắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581555/chuong-244.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.