Sở Hoằng Du có hơi không vui, nó còn muốn ngồi với nương đó, phụ vương không ở đây, nó còn có thể chậm rãi bò lên người nương, nghĩ thôi là cũng thấy vui sướng.
Nhưng mặc kệ nó có vui hay không, Vân Trạch đã không nhịn được kéo tiểu gia hỏa đặt lên đùi mình.
Hắn còn muốn ôm lấy tiểu cô nương nhưng Sở Trường Sinh có chút hoảng sợ với sự nhiệt tình của hắn, chỉ biết ôm chặt cổ Vân Sơ.
“Du ca nhi, xem thử xem có thích cái này không?” Vân Trạch lấy một món đồ chơi từ bên dưới chỗ ngồi ra: “Ta cố ý cho người chuẩn bị lễ gặp mặt cho con đó.”
Sở Hoằng Du theo bản năng muốn cự tuyệt, nhưng sau khi nhìn thấy vật kia thì kinh ngạc xuýt xoa: “Là cửu liên hoàn, con từng thấy ở quân doanh, phụ vương nói con quá ngốc, không biết chơi thứ này, không chịu cho con... Vân đại nhân, ngài thật là hiểu con, cảm tạ Vân đại nhân!”
Vân Trạch sửa lời thằng bé: “Con đã gọi Sơ nhi một tiếng nương thì cũng có thể nhân lúc không người gọi ta một tiếng cữu cữu.”
Sở Hoằng Du cười hì hì: “Vân cữu cữu!”
“Ái chà!” Vân Trạch thống khoái lên tiếng, sau đó nhìn về phía Sở Trường Sinh.
Hắn lại đào ra một con gấu bông: “Trường Sinh, nhìn xem, có thích không?”
Sở Trường Sinh lắc đầu.
Búp bê mẫu thân cho xinh đẹp hơn con gấu bông này nhiều.
Vân Trạch buông thú bông, tiếp tục đào, lại lấy ra một chiếc kính vạn hoa: “Cái này thì sao?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581554/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.