Tạ Phinh mím môi, chỉ có hai ngàn lượng bạc, thật sự có hơi ít.
Nhưng đối với nàng ta mà nói thì đây cũng là một số bạc khổng lồ, bởi vì trên tay nàng ta chỉ có hơn ba trăm lượng.
Chắc nàng ta sẽ trở thành vương phi nghèo nhất bổn triều.
“Phủ An Tĩnh Vương không như Tạ gia chúng ta, nhiều quy củ, con gả qua đó rồi phải thật cẩn thận.” Nguyên thị dạy dỗ nói: “Con là chính phi, là đương gia chủ mẫu của vương phủ, con phải làm một hiền nội, phân ưu giải nạn giúp Vương gia, tuyệt đối đừng làm những chuyện...”
“Con biết rồi!” Tạ Phinh mất kiên nhẫn: “Ma ma trong cung đã dạy những thứ này.”
Nguyên thị nói mấy lời sâu sắc: “Duy ca nhi làm chuyện gì con cũng biết, An ca nhi bỏ vào phòng phụ thân con... Thôi không nói mấy cái đó nữa, tổ mẫu không cần con phải dìu dắt Tạ gia, chỉ cầu con an phận là tốt rồi.”
Tạ Phinh cắn chặt môi: “Con nhớ rồi.”
Còn mấy ngày nữa là phải gả đến phủ An Tĩnh Vương, lúc đầu nàng ta luôn rất chờ mong ngày này, nhưng khi nó sắp đến, trong lòng nàng ta lại cảm thấy mờ mịt bất an khó nói nên lời.
Nếu chỉ có một mình vương phi nàng ta thì dễ nói, nhưng lại còn thêm một trắc phi cùng vào cửa.
Nghĩ đến đây, Tạ Phinh cũng không khỏi thở dài.
Ngày hôm sau, bóng đêm còn chưa tan đi, Vân Sơ đã ngồi xe ngựa ra ngoài thành, phụ thân nàng mang theo ba trăm thân binh bí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581505/chuong-194.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.