Lúc này giám thừa đại nhân của Quốc Tử Giám đi đến, học đường lập tức an tĩnh lại, mọi người đều tự tìm vị trí ngồi xuống.
“Các vị học sinh cũ đã biết ta, người mới tới hẳn là lần đầu tiên nhìn thấy ta, ta đây xin tự giới thiệu một chút.” Giám thừa đại nhân vuốt râu nói: “Ta họ Vương, các ngươi gọi Vương tiên sinh là được, sau này ta là người phụ trách sinh hoạt ở học đường của các ngươi. Ta mặc kệ các ngươi là hoàng tử hay thế tử, là tiểu hầu gia hay bá gia, đã vào cửa này thì chỉ có một thân phận, đó chính là đệ tử của ta. Nếu ai ở chỗ này dùng thân phận áp người, ỷ thế h.i.ế.p người, ta đây cũng chỉ có thể viết tấu chương đưa tới chỗ Hoàng Thượng.”
Lục hoàng tử ra vẻ khinh thường, Vương tiên sinh chỉ biết tìm phụ hoàng cáo trạng, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng viết sổ con, thật không biết sao phụ hoàng có thể chịu đựng được.
“Ta không quanh co dài dòng nữa.” Vương tiên sinh tiếp tục nói: “Hiện tại ta sẽ thử trình độ của những học sinh mới, ta ra mấy đề mục, các ngươi lần lượt trả lời.”
Có khoảng mười mấy tân sinh, ngoài Tạ Thế An ra thì tất cả đều là nhi tử nhà huân quý.
Đề mục đầu tiên của tiên sinh rất đơn giản, trên cơ bản ai cũng đáp được, càng về sau thì người có thể trả lời càng ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn một mình Tạ Thế An là có thể giải quyết nan đề của tiên sinh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581504/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.