Vừa rồi là tiếng súng, một phát đạn bắn tới từ phía sau lưng Á Khiêm. Nó không đến từ phía Hoa Bảo, mà là từ một kẻ khắc.
Em run rẩy mà ngã xuống, tuy sức lực đã cạnh kiệt nhưng vẫn đủ hiểu được khung cảnh trước mắt. Á Khiêm bị bắn vào một bên bả vai. Anh ta đang nằm trên sàn nhà quằn quại, máu từ vai chảy xuống tràn hết một mản sàn nhà. Làm cho tất cả khung hình lọt vào tầm mắt Hoa Bảo chỉ có máu và màu đỏ thẫm doạ người.
Em từ từ ngước mắt lên nhìn bóng người trước mắt, chỉ cách em khoảng 10 bước chân. "Hức....chồng đền rồi..chồng....ơi.....em....em....á...hức....sợ...quá...!!"
Người em yêu tới rồi, người em yêu đến với em rồi. Dương Hạ cầm khẩu súng dơ trước mặt, nhắm thẳng đến bên vai còn lại của Á Khiêm lạnh lùng mà bắn. Anh không muốn giết chết Á Khiêm lúc này, Dương Hạ sẽ cho anh ta sống thật lâu nữa, sống không bằng chết, phải sống để ngày ngày cầu xin được giải thoát trong vô vọng.
*Bằng!!!*
"Á....hức.....sợ.....sợ...mà...hức....!!" Hoa Bảo bị tiếng súng này dọa sợ. Em theo bản năng mà lấy từ đâu ra chút sức lực đứng dậy chạy đến chỗ Dương Hạ. Em nhào vào lòng anh ôm chặt. Cả người run lẩy bẩy đến đáng thương.
"Đừng....hức....bắn....chồng.....em...em....hức....ưm!!" Em vừa nói vừa khóc, giọng nói theo đó lạc đi, đến cuối cùng lại chẳng thể phát ra tiếng. Hoa Bảo bấy giờ đã có thể thật thả lỏng. Có Dương Hạ của em ở đây rồi, em sẽ không còn sợ điều gì nữa. Em chính là kiếp này chỉ có thể dựa dẫm vào sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-mot-doi-chi-yeu-anh/2739041/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.