Vừa rồi Dương Hạ biết em tới chỗ Á Khiêm có lẽ vì đã có kể hoạch trốn thoát khỏi anh. Nhưng trong lòng Dương Hạ lại mang hy vọng em sẽ không phải vì từ bỏ anh. Anh hy vọng một cách bất lực rằng em sẽ ở lại cùng anh.
Bởi vì dù sao 2 năm qua, Hoa Bảo cũng đã quá nhiều lần tìm cách thoát khỏi vòng tay của anh. Điều này đã tạo lên một tâm lý sợ hãi trong lòng Dương Hạ. Lúc nào cũng chỉ lo được lo mất. Lúc nào cũng chỉ biết nghĩ làm sao để em ấy không rời khỏi mình.
"Ông chủ, chúng ta có cần đi theo ?" Tán Mẫn đúng dựa người ngoài cửa nói
"Haha.....tìm....nhất định phải tìm được em ấy về cho tôi....Bảo bối.....không có em....anh....anh....không sống nổi" .Dương Hạ mệt mỏi dựa vào ghế dài. Cả đêm vừa rồi, anh không thể chập mắt được phút dây nào.
Hễ nhắm mắt lại, hình ảnh người con trai anh yêu lại quanh quẩn trong tâm trí. Nỗi sợ mất em lại bao bọc trong lấy cảm xúc anh. Hoa Bảo !! Về với anh, anh nhớ em rồi, thật sự nhớ em rồi !!
Tán Mẫn đi dọc theo dãy hành lang mà bước ra ngoài. Cậu là thuộc hạ đi theo Dương Hạ lâu nhất, cũng hiểu Dương Hạ hơn đám người kia một chút. 3 năm làm việc dưới trướng Dương Hạ, cậu chưa từng thấy anh rời vào hoàn cảnh đau khổ bao giờ. Cho đến một ngày vào 2 năm trước, ông chủ của cậu mang về một thiếu niên xinh đẹp. Ngày ngày chăm sóc người đó bằng cả tâm can. Thậm chí có chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-mot-doi-chi-yeu-anh/2739043/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.