“Lần trước?”
Lộ Lộc mở ghi chú điện thoại ra, Tạ Tranh liếc nhìn một cái, nhìn thấy trên đó toàn là các dãy số, lẫn lộn vào nhau không biết số nào có ý nghĩa gì.
“Lần trước là bốn tháng rưỡi trước.” Lộ Lộc chỉ chính xác một ngày trong đống số đó: “Cháu thường là nửa năm một lần, chắc không nhanh thế đâu… nhỉ?”
“Chưa biết chừng.” Tạ Tranh nhấc cổ áo cậu lên ngửi thêm một lần nữa, mùi bưởi rất nồng, mang theo cảm giác sắc nhọn: “Mùi khác với thường ngày, chuẩn bị sẵn thuốc ức chế đi.”
Lộ Lộc “vâng” một tiếng, cười cười: “Nếu thực sự đến kỳ mẫn cảm rồi, lại có thể xin nghỉ.”
“Triệu chứng kỳ mẫn cảm của em nghiêm trọng lắm à?”
“Cũng không hẳn,” Lộ Lộc cố nhịn cười: “Chỉ là muốn lười biếng, dù sao cũng là lý do nghỉ hợp lý, giáo viên cũng không nói gì.”
Tạ Tranh nhếch mép: “Thằng nhóc hư hỏng.”
“Chẳng lẽ chú Tạ khi đi học lại không xin phép nghỉ học ạ?”
“Không,” Nụ cười trên khóe môi Tạ Tranh càng lớn: “Tôi trốn tiết thẳng luôn.”
Đây là lần đầu tiên Lộ Lộc nghe Tạ Tranh kể chuyện anh ở trường.
Lộ Lộc trong khoảnh khắc đó nghĩ đến ánh mắt đau đầu của giáo viên chủ nhiệm, nghĩ đến thành tích tốt nhất trên kỷ lục chạy một ngàn mét, và cũng nghĩ đến chữ “Tạ” được khắc bay bổng trên bàn mình.
Tạ Tranh trước đây rốt cuộc là người như thế nào? Cậu muốn nghe tiếp, truy hỏi: “Rồi sao nữa? Giáo viên không nói gì ạ?”
“Giáo viên bình thường không quản tôi.” Tạ Tranh vắt chéo chân: “Nhưng sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300363/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.