Phòng của Lộ Lộc có một khung cửa sổ hẹp, sáng hôm sau Tạ Tranh bị ánh nắng đánh thức.
Ánh nắng màu vàng nhạt lọt qua khung cửa sổ hẹp đó, có thể nhìn thấy một chút bụi bẩn lơ lửng.
Tạ Tranh nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài cửa.
“Lộ Lộcc, con cầm lại tiền đi.”
“Con nói là đủ dùng mà, bà cứ coi như giúp con tiết kiệm tiền đi.”
“Thật sự đủ dùng rồi sao?”
“Vâng ạ! Yên tâm đi yên tâm đi yên tâm đi!”
“Gần đây con có đến chỗ của bác sĩ Lý không?”
“Lúc nghỉ lễ con có đến chỗ bác ấy rồi, tuổi cao như thế mà còn khỏe hơn cả con, chỉ là cảm thấy bác ấy lại mập lên một chút…”
“Lát nữa đi cắt tóc đi nhé? Tóc che hết cả mắt rồi kìa.”
“Không cắt! Con cố tình để dài đấy, bà không hiểu đâu.”
“Để thế này là đẹp à? Con hỏi thầy Tạ xem thấy thế nào?”
“Thầy Tạ thích lắm đó—”
Cuộc đối thoại rất đỗi bình thường, nhưng Tạ Tranh chỉ nghe thấy những lời thoại như vậy trong phim truyền hình hoặc tiểu thuyết. Điều này hoàn toàn không thể xảy ra trong gia đình của anh, giữa anh và cha mẹ chỉ có hai trạng thái, hoặc là không có gì để nói, hoặc là lời nói châm chọc nhau.
Ngón tay Tạ Tranh vô thức v**t v* hình xăm Mễ Đoàn trên vai, rồi anh nghe thấy cửa phòng ngủ bị mở ra.
Lộ Lộc thò đầu vào nhìn một cái, cất cao giọng gọi ra ngoài: “Dậy rồi dậy rồi!”
“Bà cháu cứ bắt cháu vào xem thầy Tạ dậy chưa, nếu không cháo bà nấu sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300364/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.