Tạ Tranh vuốt tóc mái trước trán, ướt sũng chìa tay ra: “Đưa tôi.”
Lộ Lộc nhìn biểu cảm của Tạ Tranh, đặt điện thoại vào lòng bàn tay của anh.
“Tạ Tranh,” sau khi kết nối điện thoại, giọng nói bình tĩnh của bà Mạnh vang lên từ ống nghe: “Con cảm thấy người ta vẫn chưa xem đủ trò cười của gia đình chúng ta sao?”
Tạ Tranh cười: “Người tự coi mình là trò cười, người khác mới cười người.”
“…Mẹ hứa với con, tạm thời sẽ không thúc giục con kết hôn nữa.”
Tạ Tranh: “Nói sau đi.”
Bà Mạnh im lặng một lúc, hỏi Tạ Tranh: “Con… vẫn chưa chữa khỏi phải không? Con đừng quên, hồi đó mỗi ngày con đã…”
Tường gạch men trong phòng tắm bám đầy hơi nước. Sau khi Tạ Tranh lau sạch những hạt sương đó, anh nhìn thấy biểu cảm của mình trong tấm phản chiếu của gạch — âm u, tuyệt đối không thể gọi là đẹp mắt.
Tạ Tranh cười thêm hai tiếng, ngắt lời bà Mạnh: “Mẹ, bây giờ con không rảnh, nếu mẹ muốn nói chuyện phiếm với con thì vài hôm nữa con gọi lại cho mẹ.”
“Con…”
“Cúp máy đây.”
Tạ Tranh cắt đứt cuộc gọi với Mạnh Hải Anh, mặt không cảm xúc thư giãn một lúc.
Tiếng gõ cửa phòng tắm đột nhiên phá vỡ sự tĩnh lặng này.
Tạ Tranh nghe thấy giọng nói trẻ trung và tươi sáng của Lộ Lộc vọng qua cánh cửa: “Chú Tạ, chú ăn hamburger không ạ? Cháu gọi đồ ăn ngoài.”
Khi Tạ Tranh lau tóc đi ra, Lộ Lộc đang nằm sấp trên giường, phân vân giữa hai lựa chọn: “Bánh tart trứng hay khoai tây nghiền?”
Tóc của nam sinh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300362/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.