Mẹ của Tạ Tranh rất thích đi dạo phố mua sắm, luôn rủ cô ruột của Tạ Tranh — tức là mẹ của Tạ Lý đi cùng.
Thỉnh thoảng Tạ Tranh cũng bị gọi đi xách đồ, thường đi được nửa đường là anh đã sốt ruột bỏ đi. Tạ Tranh cứ nghĩ mình không thích mua sắm, nhưng cho đến hôm nay mới nhận ra là vì đối tượng đi cùng không đúng.
Giống như bây giờ, anh cảm thấy rất vui khi chọn quần áo cho Lộ Lộc.
Ông chủ Tạ tiện tay chọn hai chiếc áo phông ném cho Lộ Lộc, bản thân cũng đi vào phòng thử đồ, ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.
Lộ Lộc giơ tay cởi chiếc áo đang mặc ra.
Bên trong áo cộc tay, cậu còn mặc một chiếc áo lót ba lỗ màu trắng. Khi cậu cởi áo ra, Tạ Tranh có thể nhìn thấy làn da nửa kín nửa hở của thannh niên.
Thân hình của Lộ Lộc là kiểu thanh niên, mảnh khảnh và cao ráo, nhưng không hề gầy yếu, được bao phủ bởi một lớp cơ bắp cân đối.
Kỳ mẫn cảm của Tạ Tranh vẫn còn sót lại một cái đuôi. Vốn dĩ mấy ngày nay không có chuyện gì, nhưng lúc này nhìn Lộ Lộc, yết hầu anh không kiểm soát được mà trượt lên xuống hai cái. Anh móc vào cạp quần Lộ Lộc, kéo cậu lại gần mình.
Anh vén một góc áo lót của Lộ Lộc lên, dùng răng nanh sắc nhọn cọ xát bụng dưới của cậu. Phía trên đầu, giọng cười khẽ của nam sinh truyền đến: “Nhột quá, chú Tạ.”
Tạ Tranh không để ý đến cậu, lòng bàn tay anh ấn vào thắt lưng Lộ Lộc, môi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300361/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.