Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần Tạ Tranh lại phấn chấn trở lại.
Các tác dụng phụ của kỳ mẫn cảm cũng kéo đến ngay sau đó.
Lúc này Tạ Tranh mới nhớ ra tối qua mình đã ngủ mà không tiêm thuốc ức chế.
Bây giờ toàn thân anh nóng hừng hực, bắt đầu cực kỳ khát khao có thứ gì đó đến an ủi bản thân.
Rèm cửa phòng không được kéo kín hoàn toàn, ánh nắng ban mai mờ nhạt lọt qua khe hở, chiếu nhẹ nhàng lên khuôn mặt của Lộ Lộc.
Người thanh niên nằm cùng giường nghiêng người về phía Tạ Tranh, ngủ rất say, mái tóc dài trước trán che đi đôi mắt, để lộ sống mũi cao thanh tú và đôi môi nhạt màu.
Tạ Tranh lật người ngồi lên người Lộ Lộc, nắm cằm cậu rồi hôn một cách mạnh bạo. Lộ Lộc chậm rãi mở mắt, còn hơi mơ màng: “…Tạ…”
Vừa thốt ra lời, Lộ Lộc đã ngửi thấy mùi khói tiêu đậm đặc tỏa ra từ trên người của Tạ Tranh, và cảm nhận được cảm giác châm chích nhói nhói nhẹ trên da.
Là kỳ mẫn cảm. Lộ Lộc nhanh chóng phản ứng lại.
Tạ Tranh giơ tay ra c** q**n áo của mình, rồi cúi đầu vội vàng tìm môi Lộ Lộc.
Trái tim Lộ Lộc bắt đầu đập nhanh hơn, nhưng lý trí vẫn còn.
“Chú Tạ, thuốc ức chế của chú để ở đâu?” Giọng Lộ Lộc nghe không được ổn định cho lắm: “Trong túi hay trong xe? Cháu đi lấy.”
“Đệch… rốt cuộc em đang nói nhảm cái gì vậy?” Tạ Tranh nhíu mày: “Không phải em cũng có phản ứng rồi đây à?”
Trong lúc Tạ Tranh nói, vòng eo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300360/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.