Lúc Tạ Tranh hỏi, Lộ Lộc đang lựa cà chua bi trong đĩa.
Cậu xếp những quả cà chua bi đó thành một đống rất có tính nghệ thuật, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Tạ Tranh: “Chắc vậy ạ, cháu cũng khá được lòng người lớn.”
Tạ Tranh nhìn vẻ mặt cười ngốc nghếch của Lộ Lộc, cảm thấy mình gần như có thể tưởng tượng ra cuộc sống mười tám năm này của cậu.
Một gia đình nhỏ không giàu có nhưng cũng không thể nói là nghèo khó, ba người sẽ ngồi quanh chiếc bàn ăn nhỏ vào bữa cơm, cha mẹ đều rất yêu thương đứa con hiểu chuyện này, cười với cậu, xoa đầu cậu, giả vờ trách móc cậu nghịch ngợm.
Tạ Tranh tiện miệng hỏi: “Về ngoại hình thì em giống ai hơn?”
Lộ Lộc ngẩng đầu lên suy nghĩ, một lúc lâu sau mới trả lời: “Chắc là mẹ ạ.”
Tạ Tranh nhíu mày.
Một câu hỏi rất đơn giản, nếu là anh trả lời sẽ không do dự lâu đến thế.
Nhưng Lộ Lộc lại nghĩ mất nửa phút mới trả lời được.
Lộ Lộc dường như biết Tạ Tranh đang thắc mắc điều gì, cong mắt giải thích: “Cháu lớn lên cùng ông bà.”
Lớn lên cùng ông bà? Ý gì?
Chưa từng gặp cha mẹ?
Bị bỏ rơi? Hay là nguyên nhân nào khác?
Vô số phỏng đoán lướt qua trong đầu Tạ Tranh, khi ngước mắt nhìn nụ cười của Lộ Lộc, anh không khỏi nhíu mày.
“Ngu chết đi được,” Tạ Tranh nói: “Ăn nhanh đi.”
Sau khi ăn xong thì xảy ra một sự cố nhỏ.
Xe đã chạy được nửa đường, Lộ Lộc mới phát hiện điện thoại di động của mình bỏ quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300359/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.