Sáng sớm, mùi nước khử trùng gay mũi thấp thoáng lưu trong hành lang.
Mùi vị ấy giống như lời Phương Thanh Dã, quanh quẩn xung quanh Trần Dật, mãi không tan.
Tiết Sơn đi tới, nhìn bầu không khí lạ lùng, cùng dáng vẻ ngây ngốc của Trần Dật, anh không khỏi ngạc nhiên hỏi Phương Thanh Dã: “Cậu vừa mới nói luyên thuyên cái gì đấy?”.
Phương Thanh Dã há miệng, nhe hàm răng bàn quốc ra, trả lời: “Tán gẫu với bác sĩ Trần về quá khứ của cậu ấy mà”.
Nét mặt bình thản dần tan biến, Tiết Sơn vô thức liếc mắt nhìn Trần Dật, không biết cô đang nhìn gì, hình như là vết bẩn dưới chân giường, dáng vẻ hoàn toàn không để ý tới anh.
Anh quay sang Phương Thanh Dã, ánh mắt dọa người.
Phương Thanh Dã nhún vai, chưa đánh đã khai: “Ây dà, không có chuyện gì đâu, chỉ nói trước kia cậu đã từng đi lính…”.
Cảm nhận dáng vẻ Tiết Sơn càng lúc càng trở nên lạnh lùng, anh ta thức thời im bặt.
Trần Dật đứng lên: “Không còn chuyện gì nữa, tôi về trước đây”.
Đồng Đồng ngồi nghịch ngón tay cạnh cô nãy giờ nghe vậy cũng đứng lên, túm chặt vạt áo của Trần Dật, dường như không muốn cô đi.
Trần Dật nhìn đứa bé mỉm cười, xoa đầu nó.
Tiết Sơn kéo Đồng Đồng về phía mình, nói với Trần Dật: “Để tôi tiễn cô”.
Buổi trưa hai ngày trước, anh cũng nói mấy câu đó, kết quả bị cơn lũ bao vây, không tiễn được.
Bất chợt cảm thấy mông lung, rõ ràng thời gian tiếp xúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268144/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.