Ánh nắng xuyên qua khe hở giữa hai tấm rèm rơi vãi xuống nền nhà, Trần Dật tỉnh giấc.
Cô chậm rãi mở mắt, trên chiếc giường con bé ngủ bên cạnh, chiếc chăn mỏng đã được xếp gọn gàng nhưng không có ai.
Trần Dật đứng dậy, khoác thêm áo đi về phía nhà vệ sinh đang sáng ánh điện, miệng gọi khẽ: “Đồng Đồng”.
Bên trong một quả đầu nho nhỏ thò ra, một nửa mái tóc buộc giở, một nửa lỏng lẻo rũ xuống.
Trần Dật đi tới, ngắm con bé, hé miệng cười: “Cháu đang buộc tóc đấy à?”.
Đồng Đồng gật đầu, lộn trở lại trước gương, giơ tay định kéo chiếc dây buộc tóc thêm lần nữa nhưng rõ ràng, kỹ thuật chưa đủ thành thục.
Trần Dật vào theo, đứng sau lưng con bé. Phòng vệ sinh rất nhỏ, ánh sáng trong gương phản chiếu bóng dáng một cao một thấp.
“Cô giúp cháu được không?”. Trong gương, Trần Dật khẽ mỉm cười với con bé.
Đôi tay nhỏ nhắn thỏa hiệp buông xuống, Đồng Đồng gật đầu.
Trần Dật thuần thục gỡ sợi dây nịt ra, cầm chiếc lược duy nhất của nhà nghỉ, chải lần lượt nhẹ nhàng từng lọn tóc mềm mại của con bé.
Lúc làm việc này, ngón tay cô vẫn rất đau, nhưng cô quen rồi.
“Bình thường là bố cháu buộc tóc cho cháu à?”.
Con bé gật đầu.
Trần Dật khen ngợi: “Kỹ thuật của bố cháu không tệ chút nào”.
Buộc xong đuôi ngựa, Trần Dật mỉm cười, xoay người lại, chỉ vào mái tóc dài rối tung trên vai mình.
Sợ quấy rầy Đồng Đồng nghỉ ngơi, tối hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268143/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.