Cú điện thoại không dài, thậm chí không có quá nhiều chủ đề để nói.
Phần lớn là Trần Dật nghe, còn đầu bên kia nói là chính. Đó đều là những chuyện vặt vãnh đời thường, không ai nhắc tới chuyện mùa đông hai mươi năm trước.
Thông qua cú điện thoại bất ngờ mà ấm áp, Trần Dật được biết người bạn thời thơ ấu đã kết hôn, có đứa con trai hai tuổi rưỡi. Cô ấy cùng chồng mở một quán ăn nhỏ trên thị trấn, kinh doanh không tệ lắm.
Nói chuyện xong, bát mì bò để trên bàn cũng trương phềnh.
Trần Dật thoáng nhìn bát mì trước mặt, cầm đũa tiếp tục ăn. Ăn được mấy miếng, cô lại đặt đũa xuống, gọi ông chủ tính tiền.
Người đàn ông trung niên chân chất thấy trong bát cô vẫn còn thừa hơn nửa, vừa thối tiền vừa hỏi: “Cháu gái, mì nhà chú không ngon à?”.
Trần Dật lắc đầu: “Cháu no rồi, không ăn được nữa”.
Người đàn ông trả xong tiền thừa, Trần Dật đứng dậy, kéo chiếc ghế sắt cọ xuống nền đất phát ra âm thanh chói tai.
+++
Ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh thăm thẳm, một cơn gió nhẹ lướt qua mặt, rất thoải mái.
Đi trong thời tiết nắng ráo sáng sủa như thế này, ai nghĩ rằng hậu quả mà cơn lũ mang đến vẫn còn tiếp tục.
Nhân khẩu thôn Thạch Tháp tuy ít, ruộng đồng không nhiều. Nhưng sau cơn lũ, hoa màu, nhà cửa đều bị tiêu hủy. Đợi cơn lũ rút hẳn, còn cả một quá trình tái thiết xây dựng sau tai nạn.
Trần Dật bỗng nhiên muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268146/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.