Đường núi trơn trượt, ngập đầy bùn.
Trần Dật không biết mình đi đã bao lâu. Không có điện thoại, không có mặt trời, không có gì để dựa vào đó nhìn giờ.
Có lẽ là ba giờ, hoặc là bốn giờ.
Chiếc giày thể thao màu xám ngâm nước nhuộm thành màu đất. Lúc này, một chiếc lõm bõm đầy nước, một chiếc dẫm phải bùn nên phải cởi hẳn ra.
Chân mỗi lúc một nặng trĩu, mỏi mệt và đói khát ập đến cùng lúc.
Ngay khi Trần Dật có ý định ngồi xuống nghỉ ngơi thêm lần nữa, hai mắt cô bỗng sáng ngời.
Cô nhìn thấy một nóc nhà, ngói xanh hết sức bình thường.
Cả ngôi nhà bị cơn lũ nhấn chìm hơn nửa, chỉ còn chừa lại nóc nhà, im lìm đứng lặng trong nước.
Màu ngói không giống nhau, xem ra có đôi chỗ vừa được thay mới.
Đây là ngôi nhà của bà cụ.
Cô chống chạc cây đến gần hơn, nhìn hàng cây bạch đàn cao xanh trước cửa, giờ chỉ còn lơ thơ lá.
Trần Dật thoáng mỉm cười.
Tốt quá, cô đi đúng hướng rồi.
+++
Tiết Sơn đi dọc bờ sông.
Anh đi qua nhà của vợ chồng ông bà cụ, chạy thẳng xuống.
Trong khu rừng yên tĩnh, thi thoảng vang vọng tiếng gọi của người đàn ông.
“Bác sĩ Trần”.
“Ông bà cụ”.
“Có ai không?”.
Không ai đáp lại nhưng anh vẫn tiếp tục đi, vừa đi vừa gọi. Anh không thể đi quá xa, anh phải quay về, trong ngôi nhà hoang kia, còn có một bà lão và một đứa trẻ đang đợi anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268136/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.