Năm ấy, vừa thuyên chuyển đến cơ sở điều trị methadone, Trần Dật đã được cử đi tham quan học hỏi tại trung tâm cai nghiện của thành phố.
Trong số hơn mười người đi cùng nhau, có người là nhân viên làm việc trong trung tâm phòng chống bệnh tật (CDC),có người là cán bộ tuyên truyền của đại đội chống ma tuý, có người phục vụ trong các cơ sở y tế điều trị Methadone giống như Trần Dật.
Trong ‘ngôi trường’ khép kín này, người nghiện ma túy được gọi là học viên, hàng ngày sinh hoạt theo kiểu quân đội, thường xuyên tham gia cải tạo lao động, tiếp nhận tư tưởng giáo dục sức khỏe, tư tưởng phòng chống ma túy.
Lúc cơn nghiện không phát tác, nhìn bọn họ không khác gì người bình thường, ngoại trừ khi mới vào, hình thể các học viên đều gầy gò như nhau. Sau một tháng được chăm sóc tại đây, hầu hết các học viên đều trở nên béo trắng.
Trong trung tâm có tám bác sĩ, công việc của các bác sĩ luôn trong trạng thái 24/24, quản chế tình hình của bệnh nhân cai nghiện mọi lúc mọi nơi. Họ phải quan sát hành vi, tình trạng tâm lý của tất cả các học viên.
Thời kỳ học viên lâm vào giai đoạn cấp tính là thời kỳ các bác sĩ căng thẳng vất vả nhất. Đêm nào cũng ngủ theo kiểu mắt nhắm mắt mở, sẵn sàng đối phó với các trường hợp khẩn cấp, chẳng hạn như người bệnh tự mình hại mình.
Sự cố cắt cổ tay đối với họ xảy ra như cơm bữa.
Các tầng lầu phòng bệnh được chia theo loại thuốc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268138/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.