Tiếng nước chảy ào ào cùng tiếng gió mơ hồ quanh quẩn bên tai.
Toàn thân lạnh phát run nhưng không sao nhúc nhích được.
Qua ánh mắt nhập nhèm, Trần Dật có cảm giác mình đang nằm trên một tảng đá lớn, tay phải đặt phía trước, khẽ cử động cũng đau đớn muốn chết.
Cô hơi hối hận.
Có lẽ cô nên nhắn tin hoặc gọi điện trước cho Dư Sanh Sanh.
Sanh Sanh là bạn thân duy nhất đời cô. Nếu chết như vậy, đến lời chăng trối cuối cùng cũng không để lại, Trần Dật có thể tưởng tượng ra dáng vẻ khóc lóc đau đớn của nha đầu ấy.
Được rồi, ngủ đi, ngủ đi.
Ngủ rồi sẽ không còn gặp ác mộng. Ngủ rồi sẽ không còn thấy những ký ức đau buồn.
Cô nhớ tới một đoạn thơ từng học.
Nếu có kiếp sau.
Muốn làm một thân cây,
Đứng vững mãi mãi
Không có tư thế bi hoan
Một nửa bình thản trong đất
Một nửa bay lên trong gió
Một nửa reo rắc bóng râm
Một nửa đắm chìm dưới ánh mặt trời
Vô cùng trầm mặc
Vô cùng kiêu ngạo
Không dựa dẫm
Không tìm kiếm
Cứ để ta, làm một thân cây đi
+++
Màn đêm dần dần buông xuống.
Bóng tối không trăng không sao, chỉ có màn mưa dày đặc rớt đỉnh đầu.
Tiết Sơn ngồi dựa dưới gốc cây, chân phải bị gãy, khuỷu tay phải gác lên đầu gối, tay kia ôm đứa bé toàn thân ướt đẫm.
Bà cụ run rẩy nằm sau gốc cây, thi thoảng Tiết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268134/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.