Dấu chân trong tuyết ngày hôm sau ước chừng sẽ bị lấp phẳng, Kỷ Tư Du ngoan ngoãn giống như Omega nhỏ hồi bé vừa mới gặp mặt làm quen kia, sẽ chạy theo sau mông Kỷ Ương Nam, cũng sẽ ngồi ở cửa quán rượu gặm bánh mì.
Sắc trời quá tối, không nhìn thấy ánh sáng, y dựa vào ký ức trở về căn cứ, dưới bầu trời mênh mông bát ngát dường như chỉ có y và Kỷ Tư Du.
Y gọi tên Kỷ Tư Du một lần nữa.
“Hửm?”
Omega sau lưng hai tay ôm chặt thêm vài phần, sáp vào gần muốn nghe y nói chuyện, gò má lạnh băng dán vào y, “Tiểu Tước, cậu vừa nói cái gì vậy?”
Y nảy sinh tâm tư xấu xa, “Không nghe thấy thì thôi.”
Kỷ Tư Du sốt ruột, giọng điệu cũng loạn cả lên, “Nói lại lần nữa đi, tôi muốn nghe.”
“Không nói.”
Kỷ Tư Du dùng mặt nghiêng cọ qua cọ lại lỗ tai y, “Cầu xin cậu đấy.”
Nhưng An Sơn Lam dường như quyết tâm không muốn nói lại lần nữa, Kỷ Tư Du liền chỉ có thể mất mát nằm sấp trên vai y, buồn bã giống như bạn nhỏ bị thu hồi phần thưởng.
“Biết rồi.”
An Sơn Lam giọng điệu xoay chuyển, “Cậu biết cái gì mà cậu biết rồi?”
“Không có mà.” Kỷ Tư Du nói: “Cậu đang giận tôi, cho nên không nói cho tôi biết.”
“Biết là tốt.”
Kỷ Tư Du rất nhẹ rất nhẹ dùng miệng chạm vào d** tai y, giống như đang thề thốt: “Sau này sẽ không thế nữa……”
Ánh đèn dưới hành lang ký túc xá căn cứ trắng bệch, không có một ai, An Sơn Lam cõng Kỷ Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244688/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.