Nhậm Tri Nhiên sáng sớm tinh mơ đã chạy đến ký túc xá của Kỷ Tư Du, gõ cửa rầm rầm, sắc trời thật ra mới chỉ lộ ra một chút ánh sáng, cậu trực đêm xong là tới ngay.
“Vẫn chưa tỉnh sao?”
Trong miệng lẩm bẩm nghĩ nếu Omega còn chưa ngủ dậy thì cậu về ngủ bù trước vậy, cậu hắt hơi một cái, bàn tay dày bọc trong găng tay lạnh đến mức sắp mất cảm giác, cửa ký túc xá từ bên trong được mở ra, Kỷ Tư Du với khuôn mặt đỏ bừng lộ ra từ khe cửa, quần áo cậu mặc lộn xộn, nhìn qua là do vội vàng hoảng loạn mới tròng đại vào.
“Tri Tri?” Giọng nói có phần nhẹ bẫng, có lẽ do quá lạnh, ánh mắt vẫn không có tiêu cự.
“Là tôi đây.” Cậu day day mũi, hỏi Kỷ Tư Du: “Tôi làm xong việc liền tới tìm cậu, cậu có đói không, tôi đi chuẩn bị đồ ăn cho cậu, cậu đợi tôi một chút.”
Kỷ Tư Du vội vàng gọi cậu lại, muốn nắm lấy tay cậu, nhưng vẫn là Nhậm Tri Nhiên tự mình nắm lấy.
“Không cần lo cho tôi, trực đêm mệt lắm, cậu mau về nghỉ ngơi đi.”
“Không sao mà, dù sao tôi cũng phải ăn.” Miệng thì nói vậy, nhưng lại ngáp không ngừng, cậu bắt đầu thấy ngại ngùng.
“Tri Tri, nghe lời, đi ngủ trước đi.”
Nhậm Tri Nhiên gật gật đầu, hỏi cậu: “Vậy hôm nay Alpha kia sẽ đến chăm sóc cậu chứ?”
Một trận gió thổi tới trước mặt, Kỷ Tư Du khẽ nhắm mắt lại, mím môi ừm một tiếng.
“Vậy thì tốt.”
Nhậm Tri Nhiên yên tâm, “Vậy tôi đi trước đây, muộn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244689/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.