Người tuyết vốn hẹn cùng An Sơn Lam đắp, cuối cùng lại là một mình Kỷ Tư Du hoàn thành.
Cậu mặc quần áo dày cộp, đội mũ và đeo găng tay, đào ra cành cây lần trước bị chôn vùi trong tuyết ra, hôm nay nhiệt độ lại giảm đi một chút, ở ngoài trời chưa đến nửa tiếng đồng hồ, đã bị lạnh đến mức mũi đỏ bừng, đầu ngón tay giấu trong găng tay cũng sắp cứng đờ.
An Sơn Lam từ xa đã nhìn thấy cậu, lúc đến nhà Sophia lấy sữa, vừa hay thấy Omega đang khó khăn chồng một quả cầu tuyết tròn vo lên trên một quả khác, khoảng cách chưa đến 100 mét, nhưng KKỷ Tư Du trông chỉ bé bằng hạt vừng, trên cổ còn quàng chiếc khăn của y.
“Này, cháu đứng ngẩn ra đó làm gì?” Sophia gần đây thấy lạnh nên đã mấy ngày liền không ra ngoài, cô nhìn theo ánh mắt của An Sơn Lam thấy Kỷ Tư Du đang đắp người tuyết, vuốt lọn tóc xoăn màu vàng bên tai hỏi: “Cháu với honey cãi nhau à?”
Rõ ràng mấy hôm trước còn tay trong tay đi chợ, sao hôm nay ngay cả đắp người tuyết cũng không ở cùng nhau.
An Sơn Lam quay mặt nhìn cô, giọng điệu vô cùng uất ức: “Cháu cãi nhau với cậu ấy làm gì.”
“Vậy làm sao cô biết được.” Sophia dang tay, vẻ mặt không hiểu gì, nhìn y sau đó lại nhìn Kỷ Tư Du ở không xa, nheo mắt nói: “Nhìn là biết có chuyện mờ ám.”
Gió buốt thổi vào mặt Sophia đến mức không còn cảm giác, cô dùng tay xoa xoa, sau đó dùng vai huých An Sơn Lam một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244675/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.