Kỷ Tư Du luôn tỉnh giấc vào sáng sớm, ngủ không ngon, còn hay mơ, đứt quãng, nhưng phần lớn đều liên quan đến An Sơn Lam.
Mơ thấy lần đầu tiên gọi An Sơn Lam là em trai, là Sophia nói đùa, Tiểu Tước nhỏ hơn cậu 1 tuổi, nói cậu phải gọi người ta là em trai, bây giờ xem ra, có lẽ cũng không phải là nói đùa, mọi người đều nghĩ như vậy.
Thực ra không nhớ rõ mấy tuổi, chỉ biết là mùa hè, hoa hồng trồng dọc theo bờ sông trước nhà đã nở rộ khắp nơi, thỉnh thoảng chạy qua cánh hoa rơi rụng, cậu thấy rất tiếc nên sẽ nhặt từng cánh một, còn dùng để làm gì thì không biết, liền dùng một cái hộp sắt đựng, nhưng để lâu đều héo cả, cậu sẽ buồn rất lâu.
Lúc đó tuổi còn chưa lớn, dưới sự xúi giục của Sophia, đã gọi Tiểu Tước một tiếng em trai, lúc đó Sophia cười rất lớn, đến nỗi Tiểu Tước đỏ cả mặt, đuổi theo Sophia chạy, y nói y ghét Sophia, cũng ghét Kỷ Tư Du.
“Cậu không được nghe lời Sophia!”
Tiểu Tước nói với cậu như vậy.
Đêm đó rất nóng, Tiểu Tước nằm chung giường với cậu, Alpha nhỏ bé thân hình đã cao hơn cậu không ít, sau khi tắm xong tóc ướt sũng nằm trên đùi cậu, những giọt nước làm ướt ống quần, thấm vào da thịt cậu, cậu liền cầm sách quạt cho người ta.
Cậu biết Tiểu Tước đang giận vì cậu gọi y là em trai, muốn xin lỗi, cũng muốn y đừng ghét Kỷ Tư Du, nhưng Tiểu Tước nói với cậu, ở ngoài không được gọi như vậy, lén lút ghé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244676/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.