Kỷ Tư Du mặc một chiếc áo khoác bông mà ngày thường không hay mặc, bên trong là một chiếc áo len cổ lọ nửa người màu trắng tinh, vừa hay che đi chiếc cổ quấn gạc của cậu.
“Tư Du, bị bệnh vẫn chưa khỏi hẳn à?”
Sau khi trở về liền đi tìm Sophia, Sophia nói Kỷ Tư Du mấy hôm trước bị cảm, rất lâu không ra ngoài, An Niên vẫn không khỏi hơi lo lắng, bệnh cảm của y cũng chưa khỏi hẳn, nếu người nhà lại bị bệnh dù sao cũng không phải chuyện tốt, đều tại thời tiết mùa đông quá lạnh, nhưng bây giờ mới vừa đến tháng 12, theo thông lệ mọi năm, chắc vẫn sẽ có một trận tuyết lớn.
Khí hậu ở đảo thành trước giờ vẫn vậy, mùa đông đặc biệt khó qua.
Kỷ Tư Du cắn đũa, chân mi khẽ run, Kỷ Ương Nam và An Niên ngồi đối diện, ánh mắt nhìn tới khiến cậu không kiềm chế được mà căng thẳng, cũng không biết có phải là ảo giác không, hình như lại ngửi thấy một mùi lá cam đắng thoang thoảng từ trên người mình.
“Khỏi gần hết rồi ạ mẹ.” Không cẩn thận cắn phải lưỡi, vừa tê vừa đau, cậu mím môi cười với An Niên: “Không cần lo cho con đâu ạ, ba nói mẹ cũng bị bệnh, có đỡ hơn chút nào không?”
“Mẹ không sao, anh ấy làm quá lên thôi.” An Niên nói.
Trong lòng Kỷ Tư Du không chắc chắn, cậu chưa bao giờ nói dối, những lời lừa gạt khiến cậu như ngồi trên đống lửa, An Sơn Lam ngồi bên cạnh cậu, thản nhiên ăn cơm, Kỷ Ương Nam hỏi y lần này về sẽ ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244674/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.