An Niên bị bệnh ở đảo thành, chỉ là cảm lạnh thông thường, nhưng thời tiết rất lạnh, uống thuốc mà vẫn không khỏi hẳn, Kỷ Ương Nam lo lắng nên mới trì hoãn một thời gian mới về, An Niên được anh bế xuống xe, mặc một chiếc áo khoác lớn màu đen rõ ràng không vừa người, da thịt trong phút chốc bị gió thổi đến ửng đỏ, trên cổ còn quàng một vòng cổ áo lông màu nâu.
“Về đến nhà rồi ạ?” An Niên mở mắt trong lòng Kỷ Ương Nam, Alpha đã che khuất hết tầm nhìn, không thấy rõ xung quanh có ai không.
“Tiểu Tước với Tư Du đâu?”
An Sơn Lam kéo Kỷ Tư Du đi theo sau Kỷ Ương Nam vào nhà.
“Ở đây, mẹ, đảo thành có vui không? Con lâu lắm rồi không đến đó, lần sau con cũng muốn đi.”
Kỷ Tư Du nhìn An Niên từ trong lòng Kỷ Ương Nam bước xuống, tuyến thể ẩn sau chiếc khăn quàng đột nhiên giật mạnh một cái, cậu trở nên có hơi căng thẳng, sau đó giống như hồi nhỏ, nói với An Niên chào mừng trở về.
An Niên cho cậu một cái ôm, trên người có mùi hương rất nồng thuộc về Kỷ Ương Nam, giọng điệu dịu dàng nói: “Trong xe có đồ mang từ đảo thành về, còn có thư Kiều Ảnh nhờ mẹ đưa cho con.”
Kỷ Tư Du khẽ mở to mắt, có phần vui mừng bất ngờ: “Kiều Ảnh dạo này có khỏe không ạ?”
“Dĩ nhiên.”
An Niên quay đầu nhìn An Sơn Lam đang đứng một bên không có việc gì làm, nói: “Nó không phải đi lính cùng Tiểu Tước sao, chắc là thường xuyên gặp nhau mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244673/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.